Nghiêng
Ta đi về
khuyết lòng trăng than thở
mỏng manh ngày, nên nắng gió giận hờn
nghe gió khóc lời ru tiếng cô đơn
nắng dỗi lòng đổ tình vào nung đốt
Ta đi về
giây thời gian hun hút
tích tắc gọi, ngày nữa ... những chơ vơ
như nắng cũng nào hay với đợi chờ
gom hết gió mặc cánh lòng hờ hững
Ta đi về, bóng ngày tàn hụt hẫng
chiều nghiêng đổ cho đẫm mắt, hồn người
-TH
Thu Hằng
Mon Aug 04, 2008 12:55 am
|
|
|
|
|