như chẳng còn ...
Dallas,
nơi em ở vẫn tình mưa với nắng
vẫn mỗi buổi đi, về với mây trời
vẫn sáng, trưa theo những mùa mưa rơi
là gởi vào đấy những ưu tư chồng chất
Dallas,
hôm nay nắng ươm nồng ngây ngất
sao nghe vỡ vụn từ giữa lòng mây
từng mảnh hồn rơi, chới với trên tay
nghe nặng nỗi, một cõi lòng xa vắng
Dallas,
trưa nay trải đều loang sân nắng
ta, như kẻ lạ lẫm góc phố phường
ta, như kẻ lạc lõng khi mùa sang
ngày tháng bỗng dưng ... như chẳng còn tha thiết
-TH
Thu Hằng
Wed Sep 17, 2008 12:47 pm
|
|
|
|
|